Thế giới toàn cảnh Thứ Tư, 22/02/2012-10:00 AM
Iran: Vẫn bên miệng hố chiến tranh
Mặc dù Mỹ và Phương Tây vẫn liên tục nói về các lệnh trừng phạt tăng cường với Iran, Israel thì mạnh mẽ kêu gọi một giải pháp quân sự và Tehran vẫn tuyên bố đạt tiến bộ trong việc phát triển năng lượng hạt nhân, nhưng có vẻ như chiếc đồng hồ đếm ngược tới chiến tranh tại Iran đang chậm lại.

Dường như cả hai bên đang chủ ý duy trì chính sách bên miệng hố chiến tranh chứ không phải là việc phát động một cuộc chiến thực sự. Với Iran, song song với việc phái tàu chiến đến gần biên giới Israel và vẫn tiến hành tập trận hải quân như dự kiến nhưng nước này hôm 15/2 cũng đã trả lời bức thư đề xuất trở lại bàn đàm phán của bà Catherine Ashton - người phụ trách chính sách đối ngoại của EU, được gửi 4 tháng trước. Hãng thông tấn IRNA đưa tin Trưởng đoàn đàm phám hạt nhân Saeed Jalili đã viết trong thư trả lời: “Iran hoan nghênh việc nhóm P5+1 (5 nước thường trực HĐBA LHQ + Đức) sẵn sàng trở lại bàn đàm phán nhằm vạch ra những bước đi cơ bản tiến tới sự hợp tác hơn nữa”.

Về phía Mỹ và phương Tây, việc Mỹ quyết định hoãn đưa các dàn phóng tên lửa Patriot tới Israel để hỗ trợ các hệ thống phòng không của nước này được xem là một dấu hiệu cho thấy rằng khu vực này, ít nhất là hiện nay, không vội vã lao vào chiến tranh. Giới chức Mỹ cũng liên tục thuyết phục Israel không nên nóng vội, còn Ngoại trưởng Anh William Hague cảnh báo việc Israel tấn công Iran lúc này là “thiếu thông minh”. Về phần mình, dù tiếp tục gây sức ép buộc Mỹ bật đèn xanh để đơn phương tấn công Iran, nhưng ít nhất Israel sẽ phải đợi đến sau chuyến thăm Mỹ của Thủ tướng Benjamin Netanyahu vào đầu tháng 3 sắp tới.

Trong cuộc chiến ngoại giao, sự khẳng định của Mỹ về những ảnh hưởng từ các lệnh trừng phạt của quốc tế đang tạo ra sức ép ngày càng lớn buộc Iran trở lại bàn đàm phán có vẻ chỉ đúng một phần. Cả Mỹ và Liên minh châu Âu (EU) đều đưa ra các biện pháp trừng phạt mới đối với Iran - sẽ có hiệu lực vào cuối năm nay, nhằm “bóp nghẹt” con đường xuất khẩu dầu mỏ của Iran, song lại không có tính ràng buộc đối với các quốc gia khác.

Bên cạnh đó, dù gần đây Trung Quốc đã giảm gần một nửa sản lượng dầu nhập khẩu từ Iran, song giới quan chức Trung Quốc vẫn đang đàm phán các hợp đồng mới. Bắc Kinh cũng nói rõ rằng họ muốn các quốc gia châu Á khác tiếp tục mua dầu của Iran. Ấn Độ, hiện là nước mua nhiều dầu lửa của Iran nhất, đã ký thỏa thuận với Teheran để đổi lương thực lấy dầu. Dina Esfandiary, nhà phân tích và cũng là chuyên gia nghiên cứu các lệnh trừng phạt tại Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế ở London, nói: “Các biện pháp trừng phạt sẽ chỉ mang lại đôi chút hiệu quả, rồi sau đó sẽ bị giảm tác dụng”. Thậm chí các lệnh trừng phạt mới còn là cơ hội để Trung Quốc, Ấn Độ và các quốc gia khác có thể mua dầu của Tehran với mức giá rẻ hơn. Đấy là chưa kể, Iran đã rất linh hoạt khi tiến hành trao đổi dầu với các nước bằng đồng nội tệ hoặc vàng, tránh phụ thuộc vào đồng USD hay đồng Euro. Bởi vậy, nếu Iran có thể không nản lòng trước các lệnh trừng phạt, nước này sẽ có được những ưu thế nhất định nếu đi đến đàm phán.

Còn đối với nguy cơ quân sự trực tiếp nhất hiện nay là các cuộc tấn công từ Israel thì giới chuyên gia quân sự phương Tây hầu hết đều chung nhận định Israel có đủ máy bay và có tầm bắn đủ hiệu quả để gây thiệt hại nghiêm trọng cho các mục tiêu của Iran nhưng lại không có đủ máy bay chở và tiếp nhiên liệu trên không. Ngoài ra, Iran đã công bố các kế hoạch cho 10 địa điểm làm giàu uranium mới, phân tán hơn nữa các máy ly tâm thế hệ sau ở những nơi nhỏ hơn, khó xác định vị trí và dễ củng cố hơn.

Dĩ nhiên, Iran khó có thể đương đầu hiệu quả nếu xảy ra một cuộc tấn công tổng lực, lâu dài từ Mỹ và các đồng minh. Do đó, để ngăn chặn một cuộc tấn công, Iran phải làm gia tăng nhận thức rằng nước này có đủ sức mạnh để đóng cửa eo biển Hormuz cũng như gây ra những thiệt hại lớn hơn mức dự tính cho Mỹ, Israel cùng các đồng minh khi tiến hành cuộc chiến. Iran cũng phải tìm một sự cân bằng. Trong khi hoàn thiện các khả năng của mình, Iran phải thận trọng không để lộ những điểm yếu trong thực tế hoạt động.

Tất cả các lựa chọn, bao gồm cả hành động quân sự, vẫn nên được đưa ra bàn thảo, nhưng vũ lực nên là giải pháp cuối cùng, chứ không phải là lựa chọn đầu tiên”. Và nếu thực hiện, cũng không ai chắc nó sẽ đem lại kết quả đúng như các bên mong muốn.

Kim Đình


In bài này Gửi bài viết
Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email của bạn:  
Tệp đính kèm:
Tiêu đề:  
Nội dung:  
    [ Các bài mới ]
    [ Các bài đã đăng ]




    Tư liệu
    IPU tái khẳng định cam kết về hòa bình và dân chủ Các nước nhỏ trong hệ thống quốc tế
    Chứng cứ của Trung Quốc về Hoàng Sa và Trường Sa: Phi lý, phản khoa học (kỳ 2) Chứng cứ của Trung Quốc về Hoàng Sa và Trường Sa: Phi lý, phản khoa học (kỳ 1)
    Ngoại giao biến đổi khí hậu: Thỏa hiệp là chủ đạo? Tác động của toàn cầu hóa tới chủ nghĩa dân tộc
    Vũ khí hạt nhân giúp duy trì hòa bình? An ninh hạt nhân, an ninh toàn cầu
    Tại sao Crimea lại trở thành điểm nóng? Cuộc chiến màu sắc ở Thái Lan
    Tổng thống Obama cam kết hợp tác với Quốc hội mới Kết quả kiểm phiếu sơ bộ: Bà Rousseff tái đắc cử Tổng thống Brazil
    Hải quân Mỹ và Philippines tập trận đổ bộ gần Biển Đông Mexico: Một chính trị gia bị sát hại khi đang ăn sáng
    Afghanistan: Tân Tổng thống tuyên thệ nhậm chức Tổng thống Obama thừa nhận đã đánh giá thấp mối đe dọa từ IS
    ASEAN lên án IS Trung Quốc - Ấn Độ: Đàm phán hạ nhiệt tranh chấp
    Lầu Năm Góc: Chưa thể tuyên bố chiến thắng trước IS Hamas, Fatah nhất trí thiết lập chính phủ thống nhất ở Gaza
    Trang chủ Giới thiệu Liên hệ tòa soạn Liên hệ quảng cáo Đặt làm trang chủ