Thế giới toàn cảnh Thứ Năm, 26/04/2012-9:06 AM
“Bụt chùa nhà” không thiêng
Việc ứng cử viên đảng Xã hội Francois Hollande dẫn đầu tại vòng 1 cuộc bầu cử tổng thống Pháp cuối tuần qua được nhiều người cho là chủ yếu vì ông “không phải là Tổng thống Nicolas Sarkozy”. Có vẻ như là người có khá nhiều thành tích đối ngoại song ông Sarkozy đang có nhiều nguy cơ bị thất bại ngay tại quê nhà.

Trong nhiệm kỳ của mình, Sarkozy cũng đã thể hiện vai trò lãnh đạo mạnh mẽ ở châu Âu, G8 và G20. Ông Sarkozy là người đã tập hợp một liên minh do NATO lãnh đạo để can thiệp vào Lybia. Năm 2008, sau khi Pháp đảm nhiệm cương vị Chủ tịch Liên minh châu Âu (EU), ông đã tham gia vào cuộc hòa giải thành công giữa Gruzia và Nga. Cũng chính ông đã dẫn cuộc phối hợp giải cứu ngân hàng trên khắp EU để đối phó với cuộc khủng hoảng tài chính bắt đầu từ năm 2008. Gần đây hơn, ông đã hợp tác với Thủ tướng Đức Angela Merkel để thuyết phục các nhà lãnh đạo châu Âu cấp các khoản cứu trợ cho các nước sắp vỡ nợ - một biện pháp có thể giải cứu đồng Euro và ngăn chặn một sự tan chảy tài chính toàn cầu…

Tiến sỹ Jean-Francois Sabouret, nhà xã hội học, giám đốc một trung tâm nghiên cứu phát biểu trên BBC: “Ông Sarkozy có một số vấn đề về hình ảnh cá nhân trước công chúng như phong cách sinh hoạt xa xỉ, với những chuyến đi nghỉ đắt tiền trên du thuyền đắt giá, khi bối cảnh nước Pháp và châu Âu đầy khó khăn..., còn ông Hollande vẫn phải cải thiện về ấn tượng kinh nghiệm”.

Thế nhưng những thành tích đó vẫn không đủ để ông Sarkozy lấn át đối thủ Francois Hollande, vốn là một người chưa từng giữ chức vụ quốc gia nào. Câu trả lời thật đơn giản là vấn đề kinh tế.

Dưới sự lãnh đạo của ông Sarkozy nợ công của Pháp từ 1,6 nghìn tỷ USD vào năm 2007 – năm đầu tiên ông lên nắm quyền – lên đến hơn 2,2 nghìn tỷ USD vào năm 2011, tương đương 85,3% GDP, buộc Chính phủ Pháp phải thắt lưng buộc bụng để tiết kiệm 24,6 tỷ USD. Tâm trạng của công chúng lại càng u tối thêm nữa khi tháng 12/2011 Standard & Poors hạ mức xếp hạng tín dụng của Pháp xuống mức AA, cùng tỷ lệ thất nghiệp đang gia tăng được dự đoán là sẽ vượt mức 10% trong năm 2012. Những doanh nhân từng làm ăn ở Pháp trong những năm qua đã cảm nhận rất rõ sự thay đổi không tích cực đối với người nước ngoài, đặc biệt trong việc siết chặt các quy định về nhập cư và giấy phép cư trú…

Và có lẽ đa số cử tri khó chịu với danh tiếng của Sarkozy là “Tổng thống của người giàu”, một biệt danh lấy cảm hứng trước tiên bởi một loạt đợt cắt giảm thuế chủ yếu có lợi cho người giàu vào năm 2007. Tình bạn của ông với một số người giàu nhất nước Pháp và cuộc sống sang trọng của ông với người vợ thứ ba, cựu người mẫu và triệu phú Carla Bruni, cũng là những yếu tố làm xấu hình ảnh của ông trong mắt cử tri.

Và lợi thế đã nghiêng về một Francois Hollande khiếm tốn thường lái xe máy đi làm. Đúng là ông chưa từng giữ chức bộ trưởng nào, nhưng đã từng làm việc trong chính phủ và làm Bí thư thứ nhất Đảng Xã hội trong 11 năm. Ông cũng là người từng được cựu Tổng thống Mitterrand đào tạo như một nhà kỹ trị và được huấn luyện trong hoạt động chính trị. Ông thông minh, điềm đạm, khéo léo và dễ đồng thuận. Là một nhà ngoại giao chưa từng làm ngoại giao, ông đã phải rèn luyện nghệ thuật thỏa hiệp trong suốt giai đoạn làm bí thư thứ nhất tại Đảng Xã hội và do đó có vẻ như ông phù hợp với những cuộc đàm phán “mệt mỏi” của châu Âu.

Nếu ông Sarkozy thất bại, có thể đó là một chỉ dấu cho thấy sự không được lòng dân, nền kinh tế chật vật của Pháp và một cảm nhận rộng khắp rằng đất nước đang bị dẫn dắt đi sai hướng và sẵn sàng cho thay đổi.

Nếu ông Francois Hollande chiến thắng cuộc bầu cử tổng thống, ông sẽ đem lại một phong cách ít bốc đồng hơn, ít cá nhân hóa hơn và đồng thuận hơn trong chính sách.

Về nhiều mặt, thử thách lớn nhất với Pháp trong thế kỷ 21 liên quan đến việc liệu nước này có thể duy trì được các biện pháp ngoại giao và quân sự để gây ảnh hưởng đến các sự kiện hay không. Bất kể kết quả của cuộc bầu cử năm 2012 như thế nào, thì vị tổng thống tiếp theo vẫn sẽ phải đối mặt với thách thức của việc điều chỉnh những tham vọng quốc tế của Pháp cho phù hợp với các phương tiện ngày càng thu hẹp lại trong một thế giới ít lấy châu Âu làm trọng tâm hơn.

Tổng thống tiếp theo sẽ đối mặt với những quyết định khó khăn. Hiện chưa rõ ai sẽ thắng nhưng chắc chắn một điều, các ứng cử viên có thể cam kết những gì họ muốn, nhưng sau khi bước vào điện Elyseé, họ sẽ không có nhiều lựa chọn. Và do đó, tuần trăng mật của người chiến thắng sẽ không kéo dài.

Minh Khôi


In bài này Gửi bài viết
Ý kiến của bạn
Tên của bạn:  
Email của bạn:  
Tệp đính kèm:
Tiêu đề:  
Nội dung:  
    [ Các bài mới ]
    [ Các bài đã đăng ]




    Tư liệu
    IPU tái khẳng định cam kết về hòa bình và dân chủ Các nước nhỏ trong hệ thống quốc tế
    Chứng cứ của Trung Quốc về Hoàng Sa và Trường Sa: Phi lý, phản khoa học (kỳ 2) Chứng cứ của Trung Quốc về Hoàng Sa và Trường Sa: Phi lý, phản khoa học (kỳ 1)
    Ngoại giao biến đổi khí hậu: Thỏa hiệp là chủ đạo? Tác động của toàn cầu hóa tới chủ nghĩa dân tộc
    Vũ khí hạt nhân giúp duy trì hòa bình? An ninh hạt nhân, an ninh toàn cầu
    Tại sao Crimea lại trở thành điểm nóng? Cuộc chiến màu sắc ở Thái Lan
    Tổng thống Obama cam kết hợp tác với Quốc hội mới Kết quả kiểm phiếu sơ bộ: Bà Rousseff tái đắc cử Tổng thống Brazil
    Hải quân Mỹ và Philippines tập trận đổ bộ gần Biển Đông Mexico: Một chính trị gia bị sát hại khi đang ăn sáng
    Afghanistan: Tân Tổng thống tuyên thệ nhậm chức Tổng thống Obama thừa nhận đã đánh giá thấp mối đe dọa từ IS
    ASEAN lên án IS Trung Quốc - Ấn Độ: Đàm phán hạ nhiệt tranh chấp
    Lầu Năm Góc: Chưa thể tuyên bố chiến thắng trước IS Hamas, Fatah nhất trí thiết lập chính phủ thống nhất ở Gaza
    Trang chủ Giới thiệu Liên hệ tòa soạn Liên hệ quảng cáo Đặt làm trang chủ