Chiếc tàu thủy mang tên "Bình Minh 02" rẽ sóng, đưa chúng tôi đi thăm cảnh hồ núi. Một khoảng không gian trong xanh và sương mù loãng. 89 hòn đảo núi lớn, nhỏ xanh rì. Những đảo núi xếp gối tiếp lên nhau phơi trong nắng gió, gọi là "dải núi quần tiên". Dải núi này vây ôm lấy 2.600ha mặt hồ trùm sóng phủ, với độ sâu có nơi đạt tới 68m.
Truyền thuyết kể rằng: Xưa ở đây có nàng Công, con một quan lang cai trị bản làng, xinh đẹp lại hát hay, múa giỏi. Có chàng Cốc chỉ là một tiều phu nghèo, đốn củi trên rừng. Nhưng Cốc thổi sáo rất hay. Những đêm trăng sáng, núi rừng thanh vắng, tiếng sáo du dương của Cốc vang đến tai nàng. Rồi nàng đã gặp chàng. Năm tháng, đôi trai gái Công và Cốc ấy say đắm yêu nhau, thề sống với nhau trọn đời...
Quan lang biết chuyện, ngăn cấm nàng Công gặp Cốc. Lũ quan lại nhà giàu thì đe dọa Cốc. Cốc đành lủi thủi sống dưới một cây sồi lớn. Tiếng sáo của chàng cất lên nhờ gió gửi đến người yêu, cũng buồn thảm như nỗi lòng chàng. Cốc tha thiết nhớ nhung rồi chết dưới gốc cây sồi ấy, hoá thành cả một dải núi thẳm. Cũng vì thương xót Cốc, nàng Công khóc lóc thảm thiết. Nước mắt nàng chảy mãi, chảy mãi thành suối, sau biến ra hồ như ngày nay. Nước hồ tắm vào núi, Núi Cốc bọc lấy hồ, nên gọi là Hồ Núi Cốc!
Kia là đảo Cò, một hòn đảo nổi bật nhất hiện lên. Ít cánh cò trắng thấp thoáng từ trong những lùm cây ở đảo bay lên. Người ta nói, ngày trước đảo này nhiều cò lắm. Cò đậu san sát trên những cành cây, đỗ ngoài bãi ven bờ nước trắng xoá. Từ khi mấy khu du lịch được xây dựng ở nơi này, người đến đây đông hơn, nên số lượng cò cũng vãn. Khuất sau đảo Cò, đi vào giữa khu rừng là ngôi đền "Bà chúa Thượng Ngàn", rêu đã bám xanh. Du khách thường vào đây để cầu phúc lộc.
Đứng trên tàu, nhìn về phía bờ bên kia… một miền đảo tựa như những chiếc mâm tròn úp, gọi là những hòn đảo Mâm Xôi. Trên quần đảo Mâm Xôi đầy hoa sim, hoa mua tím nở. Rồi đảo Rùa, đảo Dê, hang Rắn, hang Luồn, đảo Ba Cây Thông...
Qua một miền sơn cước, tới ngọn núi Văn, núi Võ. Gọi núi Văn phải chăng bởi cảnh trí trông thật thanh tao, vây vòng quanh những phiến đá phẳng lớn, quần tụ những mô đá nhỏ… như những chiếc ghế để các vương gia, hoặc các bậc tiên đến đây đàm chuyện quân cơ. Còn núi Võ phải chăng có những bãi rộng như đấu trường, lút dưới rừng cây cao thẳm. Trong những đêm hội trời đất, nước non, bao trang hiệp sĩ vẫn hẹn nhau về tỷ võ.
Tôi đứng trong cơn mưa chiều tối ập đến bão bùng. Cảnh đêm hiện lên sự huyền bí. Tiếng mưa rú táp vào bìa rừng như tiếng khóc than tuyệt vọng của nàng Công, gió vút xé qua mặt hồ nước như tiếng sáo của chàng Cốc. Mặt hồ xanh đen trải hút xa như biển cả, sâu thẳm mà hoang lạnh đến gai người. Cái bóng ngàn kỳ vĩ kia cùng mối tình huyền thoại đưa ta đi sâu hút vào tận cõi tâm linh. Phải chăng trong mỗi cuộc đời: trái tim tình yêu đã chắc gì không chảy máu?
Hồ núi Cốc đang kêu gọi những nhà đầu tư, những tổ chức liên doanh du lịch trong và ngoài nước… để nơi đây mở mang, trở thành khu du lịch mang tầm vóc quốc tế, thu hút du khách từ các châu lục về đây! Để cho hồ núi thêm nguy nga… cùng câu chuyện tình huyền thoại Cốc và Công thêm phong vị với cuộc sống con người!
Phạm Ngọc Thái